Sợ mang tiếng, mẹ ngăn tôi ly hôn người chồng vũ phu

10:31, Thứ Tư, 19/07/2017 (GMT+7)

Mẹ đã bỏ chồng và mẹ không muốn tôi lại bỏ chồng giống mẹ, sợ thiên hạ nói mẹ con tôi chẳng ra gì…

Mẹ đã bỏ chồng và mẹ không muốn tôi lại bỏ chồng giống mẹ, sợ thiên hạ nói mẹ con tôi chẳng ra gì… (Ảnh minh họa)

Mẹ đã bỏ chồng và mẹ không muốn tôi lại bỏ chồng giống mẹ, sợ thiên hạ nói mẹ con tôi chẳng ra gì… (Ảnh minh họa)

Cưới nhau được hơn 10 năm, có với nhau 4 mặt con thì bố mẹ tôi ly hôn. Mẹ một mình nuôi 4 anh chị em tôi lên người, còn bố, sau khi cặp kè với rất nhiều người, ông cũng lấy vợ và có 2 đứa con. Mẹ vẫn ở vậy nuôi chị em tôi, không nhận được bất cứ sự chia sẻ về kinh tế nào của bố.

Các anh chị tôi đều đã có gia đình và họ hạnh phúc với cuộc hôn nhân của mình, chỉ có tôi là cô em út, mang tiếng xinh đẹp nhất nhà, được học cao nhất nhà, nhưng cuộc sống hôn nhân lại nhiều trắc trở.

Học xong đại học, tôi lấy chồng. Chồng tôi cùng quê và chỉ cách nhà tôi chưa đầy 2 cây số.

Ngày mới yêu, tôi cũng nghĩ anh hiền lành, nhưng khi cưới về tôi mới nhận thấy rằng, ẩn sau vẻ hiền lành ấy là sự cục mịch, xấu tình. Anh có thể đánh tôi bất cứ lúc nào, nếu anh cảm thấy không hài lòng về tôi.

Chỉ là bữa cơm không đúng như ý anh, hay nói trong lúc anh đang không thỏa mái, nhà cửa không gọn gàng hay con gái khóc không dỗ được,… tất cả mọi thứ anh đều đổ lên đầu tôi, và do tôi cả.

Công việc của anh không thuận lợi, anh cũng đổ tại tôi không biết thu vén gia đình, không biết chăm con, rồi thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với tôi. Nhẹ thì thâm tím mặt mày, nặng thì phải vào bệnh viện điều trị.

Thời gian đầu bị chồng đánh, mỗi khi đi làm tôi hay phải đeo kính đen và nói dối bị ngã, nhưng rồi mọi người cũng nhận ra tôi đang nói dối.

Có lần chồng còn đến tận công ty để đánh tôi, chỉ vì tôi không dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ trong lúc công việc của anh không được tốt. Đồng nghiệp chứng kiến và họ nói tôi nên bỏ chồng, không nên tiếp tục cuộc sống tù ngục như vậy nữa.

Không phải đến lúc bạn bè, đồng nghiệp nói tôi mới nghĩ đến chuyện ly hôn, mà thực ra ngay từ những trận đòn đầu tiên khi hai đứa chưa có con, tôi đã nghĩ đến điều này.

Chỉ có điều, mỗi lần tâm sự với mẹ, nói với mẹ ý định của mình thì mẹ tôi lại gạt đi, mẹ nói đời mẹ chỉ vì bỏ chồng đã mang tiếng cả đời, và không muốn tôi lại bỏ chồng nữa, để thiên hạ người ta nhìn vào mang tiếng cả hai mẹ con đều bỏ chồng.

Hơn nữa, tôi bỏ chồng, mẹ tôi bỏ chồng thì chị gái tôi, 2 anh trai tôi sẽ bị nhà chồng, nhà vợ coi thường. Mẹ muốn tôi phải nhịn nhục, phải chịu đựng vì mẹ và vì các con tôi.

Tôi thương mẹ, nhưng cũng thương chính bản thân mình nữa, không muốn tiếp tục cuộc sống với người chồng vũ phu ấy, nhưng lại không muốn làm mẹ đau khổ, bởi mẹ đã đau khổ cả đời rồi, mẹ đã già rồi, tôi muốn mẹ không phải suy nghĩ những năm còn lại của cuộc đời mình.

Theo Báo Đất Việt